Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014
Buýt Sài Gòn
Đọc E-paper Tôi thường bắt một chuyến nối giữa trường bay Tân Sơn Nhất và khách sạn gần chợ Bến Thành, nên với tôi nó mang bộ mặt lữ khách. Con số 152 của xe chạy tuyến đường này khôn xiết thân thuộc với khách du lịch muốn tần tiện tiền taxi, với một tờ năm ngàn đồng, có lúc chỉ mình tôi hưởng nguyên một chiếc buýt kềnh càng chạy suốt tuyến mất 20 phút. Đôi khi tôi chia sẻ không gian chiếc xe cũ ấy với một đám thanh niên phương Tây, rình ràng ba lô, túi ngủ, đàn guitar, san sớt với họ cái nhìn qua cửa sổ, nô nức tìm kiếm sự mới mẻ. Chỉ có cái lạ là chiếc xe đón khách từ một trường bay quốc tế như Tân Sơn Nhất, một cảng hàng không mỗi năm có khoảng 15-17 triệu khách lên xuống lại là chiếc cũ nát nhất trong đội xe buýt Sài Gòn, nó xập xệ với bộ nhún rền rĩ và rung lập cập khi lê ra khỏi trạm dừng. Biết sao được vì cái sự vắng vẻ của tuyến đường chắc là rất lỗ nên giá vé rẻ nhất, và chiếc xe cũng là chiếc cũ nhất, mặc du khách bốn phương thi gan với chiếc ô tô buýt đầu tiên họ đặt chân lên ở Việt Nam, chỉ mong họ đừng mất can đảm vì cái sự già nua của nó. Tôi vẫn theo dõi sự cố của Công ty Xe khách Sài Gòn khi họ duy trì tuyến đón khách từ phi trường vào thành thị, tuyến đường toàn người "chảnh", ra khỏi sân bay là lên taxi, lờ đi chiếc ô tô buýt già cô độc. Có thời kì công ty này đã phải cắt tuyến số 152, nhưng rồi họ lại mở, với niềm hy vọng các chuyến bay giá rẻ xuất hiện nhiều sẽ mang lại nguồn khách mới. Các bạn tôi ở thị thành đều cười Biển mica khi thấy tôi rành rẽ chỉ dẫn, rủ rê đi đến thăm nhà vườn Long Thuận, xem bảo tồn Áo dài của nhà sưu tập Sỹ Hoàng, thuyết phục họ leo ô tô buýt số 88, ngồi nửa tiếng rằng đến chứ mấy. Hay ghé chợ An Đông, chợ Bình Tây mua hàng giá sỉ thì đợi chiếc số 11 nhé. Tôi thích tuyến xe số 11 này, những người trên xe nói giọng miền Tây nghe quá ngọt, tháng đôi lần họ lên thành phố xem thêm hàng mới, đánh ít hàng Trung Quốc rẻ đưa về nông thôn. Họ nhiệt liệt kể về miền sông nước của họ nếu như có ai đó hỏi. Dù sao đó cũng là một mùi hương ngọt ấm áp nếu bạn không đủ tiền chi cho taxi Sài Gòn, một con số không nhỏ khi tỉnh thành ngày càng nở phình như chiếc bánh. Tôi còn bị mọi người cười vì cái nhìn tỉnh lẻ khi nhận xét Sài Gòn đẹp khi nhìn từ ô tô buýt, từ cái khung cửa tồi tàn nhìn ra ở một độ cao khoảng hai mét, người ta thường thích nhìn lên cao, nơi một thị thành mới đang tăng tốc với bảng hiệu và nhà cao tầng, giúp tạm quên đi nỗi sợ về dòng chảy liên lạc tấp nập trên đường. Chắc những người mới nhập cư Sài Gòn sẽ am tường về xe buýt hơn bất cứ ai. Đám sinh viên vẫn còn bùi ngùi về những ngày "đứng muốn khóc" trên bien chuc danh de ban tuyến xe xung quanh Thủ Đức, nơi có làng đại học và một đội ngũ người nghèo làm dịch vụ cho sinh viên, họ thẳng băng bám vào xe buýt, một thứ phương tiện đỡ đần thoát khỏi cái nắng nôi, nhọc nhằn của mùa Hè và xe máy. Và không phải ai cũng qua cảm giác sạch khi lần đầu đến thành phố nườm nượp này, mỏi mệt bước ra từ toa tàu, mà tìm được đúng số hiệu ô tô buýt đưa về nơi có người đang chờ đọc thêm họ đến. Nó hệt cánh tay ân cần và bao bọc một người đang ở quá xa gia đình cần đến. Mấy năm gần đây, đám sinh viên không còn phải "muốn khóc" vì đứng trong xe buýt nữa, khi họ lăm lăm trong tay chiếc smartphone với tai nghe nhạc, hoặc chụm đầu vào xem chung một clip của giới Vlog Việt vừa tung lên và cười với Phở 1, 2, 3, 4... Như thế đời đi ô tô buýt ngắn hẳn lại. Giới trẻ còn đặt vào những dự án tiêu khiển nho nhỏ, kiểu những bộ ảnh đường phố, những cuộc đời xe buýt được giới sinh viên sản xuất bằng điện thoại. Lại có bạn dân tỉnh thành thắc mắc làm sao mà người tỉnh lẻ rành buýt thành thị vậy, tin hay không tùy bạn, nhưng người của Công ty Xe khách Sài Gòn lúc nào cũng "online" để chỉ cho bạn một tuyến đường tốt nhất. Còn nếu đang ở ngoài đường, hãy đến một bác xe ôm dù đang rất muốn phục vụ bạn nhưng vẫn rất vui vẻ chỉ bạn tìm được đúng chiếc xe buýt mình cần. Lại nữa, nghe nói mai sau của ô tô buýt còn rỡ hơn với hệ thống Wi-Fi miễn phí sẽ được lắp đặt mai đây. Vâng, sau gần 40 năm phát triển, xe buýt Sài Gòn chẳng thể nối mang bộ mặt nhàu nhĩ. Nhưng có một sự thật là bạn sẽ không bao giờ biết một chuyến ô tô buýt Sài Gòn ra sao giả dụ bạn là dân đô thị thực sự và định kiến thế giới trên ô tô buýt quá phức tạp. > TP.HCM lắp wifi trên xe buýt để hút khách > xe buýt cần sự hỗ trợ về chính sách > lăng xê trên ô tô buýt: Cấm sẽ thiệt? > "ô tô buýt xanh" - một giải pháp môi trường > Vui buồn cùng… buýt
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Đăng nhận xét